Friday, November 6, 2020

Tôi đi nội soi

Khi tôi còn ở Việt Nam, vào giữa thập niên 1980, tôi thường bị nhức đầu nên đi khám bác sĩ tại Bệnh viện Nguyễn Trãi, nơi đây thấy trong mũi của tôi có thịt dư, nên đã mỗ cắt bỏ cục thịt dư ấy.

Sau đó, tôi vẫn bị nhức đầu đi khám lại ở Nguyễn Trãi, bác sĩ tại đây cho là bị Viêm xoang, cho tôi uống thuốc một thời gian cũng vẫn còn bị nhức đầu. Một hôm tôi đi khám lại, bác sĩ khám xong, nói với tôi:

- Bác bị viêm xoang. Tôi ký giấy bác vào nằm bệnh viện ngay để mỗ viêm xoang.

Tôi nhớ lúc trước khi mỗ cắt thịt dư trong mũi, nằm lại mấy hôm tại khoa Tai-Mũi-Họng, nên mấy ông bạn bệnh nhân cho biết bị viêm xoang, có mỗ rồi một thời gian cũng bị lại, cho nên tôi trả lời ngay cho bác sĩ:

- Thưa bác sĩ ! Tôi đi khám bệnh, nếu bây giờ tôi vào nằm trong bệnh viện, vợ con không biết chuyện chi tôi vắng nhà, sẽ có lắm chuyện. Bác sĩ vui lòng ghi cho mấy chữ, tôi ra về sắp xếp, xin phép cơ quan, cho gia đình biết. Ngày mai tôi sẽ đến đây để nhập viện.

Đó lý do tôi từ chối khéo, từ đó nhức đầu tôi uống thuốc trị viêm xoan ở Nhà thuốc Tây, lâu ngày tôi đã quên tên thuốc.

Vài năm sau, tôi được đi Mỹ theo diện HO, tuy tôi đi học tập cải tạo có 2 năm 2 tháng 20 ngày, nhưng tôi bị quản chế gần 2 năm nữa, tôi ghi ra và cộng chung cả thảy là 4 năm. Phái đoàn phỏng vấn cho tôi đi Mỹ, không có chi thắc mắc, vì mọi giấy tờ tôi đều trình bản chính.

Sang Mỹ năm 1991, tôi đi khám tổng quát với ông bác sĩ Cohen, ông là bác sĩ của một bệnh viện, ngoài giờ ông có phòng mạch khám thêm bệnh nhân.

Khi khám với ông Cohen, tôi khai với ông là tôi bị Viêm xoang. Ông Cohen phán ngay không cần khám:

- Ở đây rất nhiều người bị dị ứng chớ không phải làViêm Xoang, nhất là những người sống ở ven sông Ohio, là con sông chảy ngang qua thành phố chúng ta đây. Ông về mua thuốc dị ứng mà uống khi bị nhức đầu, sỗ mũi.

Đã nghe danh ông là bác sĩ danh tiếng trong khu vực, nay ông phán như vậy, tôi đành phải về mua thuốc dị ứng để uống, nhưng không phải tôi lúc nào cũng nhức đầu.

Sau đó tôi đi làm, không còn hưởng chương trình Medicare của chánh phủ, sở làm cho bảo hiểm y tế. Hỏi anh em trong cơ quan, đa số đều đi khám ông bác sĩ Thái Lan Chaisak Pengvanich, vì đi khám không cần phải ghi danh, ngày Thứ Bảy ông cũng khám đến 12 giờ trưa, nên tôi ghi danh khám với ông nầy.

Khám với ông Chaisak vài năm, tôi nói với ông trong một lần khám bệnh:

- Thưa bác sĩ ! Ở Việt Nam tôi bị Viêm Xoang, bác sĩ Việt Nam định mỗ, nhưng tôi nghĩ sang Mỹ mỗ tốt hơn, nên tôi chưa được mỗ thỉnh thoảng vẫn bị nhức đầu, xin bác sĩ giới thiệu cho tôi đi khám Viêm xoang.

Thế là bác sĩ Chaisak giới thiệu cho tôi đi khám Viêm Xoang ở Bệnh viện Jewish tại Dowtown.

Bác sĩ tại Bệnh viện sau khi chụp ảnh đầu, khám lỗ tai, cho tôi uống tạm 4 ngày thuốc rồi quay trở lại, để bác sĩ cho biết kết quả. Đúng hẹn tôi trở lại. Bác sĩ cho tôi biết:

- Ông không có bị Viêm Xoang, trong mũi ông có một vết đen, tôi không rõ là chi. Tôi cho ông uống thuốc 1 tháng. Chắc là khỏi, nêu không ông trở lại.

Thuốc mà ông bác sĩ cho tôi uống là Claritine, lúc đó thuốc nầy mới ra, nên phải có toa bác sĩ mới mua được. Theo toa bác sĩ cho: tôi phải uống 10 ngày mỗi ngày 1 viên trụ sinh. Thuốc Claritine 20 mg, 10 ngày đầu uống mỗi ngày 2 viên, tiếp theo mỗi ngày 1 viên cho đến trọn tháng. Sau đó, tôi không còn nhức đầu, nên đã không trở lại bác sĩ nầy từ đó.

Gần đây, thỉnh thoảng tôi bị ho, sau nghiệm ra ho là do tôi ăn những thức ăn khô chẳng hạn như Chips hay Oat, không rõ vì sao vào tới cổ nó bị vướng lại, tôi không hay biết, nhưng tự nhiên nó làm cho tôi ho, để đẩy vật đó ra, nó chỉ nhỏ chừng đầu đủa ăn.

Đi bác sĩ gia đình (bác sĩ tổng quát) là bác sĩ Việt Nam, chúng tôi quen với nhau cũng đã lâu, trước đây ông đi sang Tiểu bang bên cạnh hành nghề, nay trở lại, ông bác sĩ Thái Lan Chaisak đã về hưu, nên tôi đi khám với ông bác sĩ Việt Nam nầy, tôi khai bệnh và ông đã giới thiệu cho tôi đi bác sĩ chuyên môn tai, mũi, họng là bà bác sĩ Shielas Rhoads. Bà bác sĩ đã khám tôi một lần, nay hẹn để làm nội soi. Trong thời gian nầy, trước khi làm nội soi, tôi phải đi khám Covid-19, khám Covid-19 âm tính mới trở lại làm nội soi sáng nay.

Tôi được chỉ dẫn trước, không được uống vài thứ thuốc như aspirine, aleve, meloxicam 5 ngày trước khi khám. Đêm trước khi khám phải nhịn ăn, uống từ nửa đêm.

Sáng sớm 6 giờ 30 có mặt tại Bệnh viện, sau đó làm giấy tờ rồi vào phòng thay áo quần, y tá đo nhiệt độ huyết áp, đường trong máu, vô nước biển. Đến 8 giờ 20, họ đẩy tôi sang phòng khác, tôi còn nhìn thấy đèn trên trần, y tá đi lại.

Khi tôi mở mắt ra, con tôi bảo ngồi tại giường thay quần áo rồi về. Sau đó, có người đem xe đẩy đến, tôi ngồi lên xe, họ đưa tôi ra chỗ xe con tôi đậu ngay bên lề đường của bệnh viện, nhìn đồng hồ trong xe là 9 giờ.

Tôi được hướng dẫn là không ăn thức ăn cứng, khô, nên uống nhiều nước. Không uống aspirine trong 5 ngày. Không nên lái xe trong ngày.

Về nhà, tôi ăn oatmeal, nhà tôi nấu loảng như cháo, tôi ăn nửa chén. Check mail, đọc vài bài tin tức bầu cử rồi mới ăn hết chén cháo.

Sau đó đi ngủ một giấc đến gần 2 giờ chiều mới dậy, trong người bình thường, nhưng thuốc mê chắc vẫn còn tác dụng nhẹ và giảm dần.

Thế là cho đến nay, tôi đã bị 3 lần chích thuốc mê. Một lần mỗ vì Phì đại tuyến tại bệnh viện Jewish, một lần soi ruột tại bệnh viện Elizabeth và lần nầy tại bẹnh viện OP Jewish Hospital South. Một ần trước đó, tôi mỗ Phì đại tuyến tại Bệnh viện 115 đường Nguyễn Tri Phương, Q 10 Sàigòn, lần đó mỗ nội soi mất 1 giờ 15 phút nhưng bác sĩ chỉ gây mê mà thôi, ần đó toi nằm tại Bệnh viện 4 ngày, về lấy khách sạn trước Đại học Bách Khoa Phú Thọ tịnh dưỡng thêm 3 ngày nữa.

Hôm nay khi nằm ở phòng chuẩn bị, tôi có chụp vài tấm ảnh, về nhà chuyển từ điện thoại sang máy vi tính, không rõ sao nó chuyển luôn vào email gửi cho chú em ở Việt Nam, thấy hình chú ấy gửi email hỏi lại: “Anh bị sao vậy ?”. Tôi tá hỏa, nên viết bài nầy để gửi cho chú em đọc, cũng là giải thích luôn.

                                                                                                                           8664061120

Saturday, September 12, 2020

Trồng cây móng bò

  Từ hôm qua, tôi dự định sáng hôm nay sẽ đi Sam’s Club và Target để mua thức ăn, uống cho nhà tôi.

Do nhà tôi yếu trong người, nên khó ăn, thức ăn nuốt vào sẽ bị đắng hoặc chát, không ăn được cho nên tôi khuyên nên uống sữa Ensure, nhà tôi chỉ uống được với loại có mùi Vanila mà thôi.

Nhà tôi muốn tôi vào Sam’s Club mua bánh mì baguette, để nhà tôi chế biến ra thịt quay chay, để kỵ cơm cho anh tôi, anh ấy có vợ, hai người đã thỏa thuận sống với nhau không giấy tờ, lúc anh tôi biết mình không sống lâu, sau trên 30 chung sống nên mới làm hôn thú với chị ấy, để chị ấy được hưởng tiền hưu của anh tôi và tài sản để lại.

Thật ra anh tôi có đời vợ trước, có một đứa con, sau hai người chia tay. Con gái anh tôi đã mất. Tài sản của anh sẽ để lại cho con rễ và cháu ngoại, nên anh muốn chia một phần cho người vợ sau.

Tôi biết chị dâu tôi sẽ cúng anh, vì khi anh tôi mất, một tay chi lo đám tang, sau khi hỏa thiêu, cho người mang tro cốt anh tôi về Việt Nam, chị ấy không thể đi được vì phải lọc máu do thận yếu.

Tôi phải đến Target Refill thuốc nhỏ mắt cho nhà tôi. Trên đường đi, thấy có Yard sale tiện thể ghé xem, tôi cũng muốn kiếm một cái chi bằng sành sứ, để trồng cây Móng Bò thành chậu Bonsai.

Hoa Móng Bò hay Hoa Ban ở Tây Bắc (Purple Bauhinia )

Trước tiên, tôi thấy họ bày bán có một hộp viết Parker, trong đó có mấy ống mực nên tôi mua với giá 2 USD.

Sau đó, tôi thấy họ bày bán cái đĩa bằng sứ. không sâu lòng cho lắm. nhưng được cái như ý tôi muốn là nó chia làm đôi, tôi muốn một bên trồng cây móng bò, bên kia có nước. Gía chỉ có 50 xu.

Tôi đã trồng cây móng bò một bên có đất, bên kia có thể chứa nước.

Cây móng bò rất dễ sống, nhưng tôi chưa biết nó sẽ phát triển ra sao. Liệu có thể là một cây Bonsai đẹp hay không. Nếu nó sống được chừng 4 năm là sẽ có hoa. Tôi đã trồng 1 cây ở trước sân nhà, nó phát triển tốt và đã có hoa từ năm rồi, tiếc rằng tôi không nhớ đã trồng năm nào, nhưng chắc không quá 5 năm.

8664120920









Monday, July 6, 2020

Đồng Vàng và Đồng Bạc


Thỉnh thoảng chúng ta nghe người ta nói : “Cái đó giá 10 đồng bạc”, “Cho nó vài trăm bạc”…

Tôi cho rằng vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, chúng ta có xài một thứ đồng tiền bằng bạc, vì làm ra tiền ấy phải đúc bằng bạc thật, mỗi dồng bạc ấy là 27 gram bạc loại 0.900 bạc.

Khi còn nhỏ, tôi có nghe người lớn nói xưa xài đồng bạc trắng, theo họ mô tả tôi tưởng tượng nó làm bằng bạc như tiền xu bằng đồng, có thứ 1 xu, có thứ nửa xu, có loại tiền xu bằng kẽm. Biết là như vậy nhưng không thấy đồng bạc trắng ấy lần nào, còn tiền giấy có mệnh giá 1 đồng bạc thì đã có xài trong nhiều năm.


Nhưng mà trước đó đã có xài Giấy Bạc Một Đồng, nhưng đến thời của tôi có cầm tiền xài thì không còn xài giấy bạc nầy, nhưng thỉnh thoảng có thấy người ta treo trong khuôn kính ở nhà để làm kỷ niệm.


Thời của tôi cùng có xài những Giấy Một Đồng Vàng hình tàu buồm có 3 màu khác nhau.


Sau đó chỉ ghi Mệnh giá là Một Đồng, không ghi Vàng hay Bạc nữa.


Cách nay vài năm, tôi có đi Tour ra Huế, có vào tham quan Điện Thái Hòa, người giữ Điện có bán hình ảnh, sách vở và có bán Một Đồng Bạc. Tôi mới hiểu người dân gọi Đồng Bạc Trắng là đây, vì toàn khối nó là bạc. Nó được đúc năm 1908, cng là bạc 0.900 nhưng POIDS 27 GR mà thôi.


Tại đây, họ bán với giá 100. 000 đồng. Nó được đúc năm 1908, cũng là bạc 0.900, nhưng POIDS giảm đi chỉ còn có 27 GR mà thôi.



Gần đây tôi lên mạng thấy cửa hàng Shopee ở Hà Nội, bán giá 50.000  đồng, nhưng hết hàng.



Tôi muốn nói đến một việc, năm 2017, tôi có việc qua Pháp, anh tôi định cho tôi một số tiền, nhưng ngại tôi mang tiền vào Mỹ không biết ra sao, nên bảo tôi đi mua vàng, tôi mang tiền mặt theo 5.000 Euros, đến cửa hàng mua họ không bán tiền mặt, họ chỉ lấy Credit Card, người đưa tôi đi đưa Credit Card nhưng là của vợ ông ta, chớ không phải của ông ta nên cửa hàng không nhận. Khu phố nầy bán vàng thỏi, vàng kg và những đồng tiền vàng.


Nơi đây, họ đã đưa cho tôi xem một đồng tiền vàng, hình thức y hệt như Đồng Bạc Trắng, tôi quên để ý năm đúc tiền là năm nào, còn mặt kia thay vì POIDS 27.215 GR, thì Đồng Tiền Vàng POIDS 37,5 GR.


Tôi không mua được đồng đó, giá của nó là 1 lượng vàng. Vào tháng 7 năm 2017 là 1350 EUROS, chưa tính thuế. Ở ngoài cửa hàng nầy có chưng bày rất nhiều tiền vàng của các nước.


Tôi nhớ có lần tại Mỹ, tôi được đi xem phòng Triển Lãm Vàng, họ chưng bày nơi khai thác vàng, đúc tiền vàng 1 dollar, 2 dollar, có cả đồng 4 dollar, nhưng đồng nầy không thông dụng, như VIệt Nam ta sau 1975, năm nào đó in giấy bạc 30 đồng, mệnh giá chỉ có Việt Nam, trên thế giới không nước nào in mệnh giá đó. Nó bất tiện vì làm sao xếp nó thành 100 đồng chỉ toàn giấy 30 đồng, rồi 1 ngàn, 10 ngàn. …

Tóm lại, có Một Đồng Vàng, không rõ có xài trong dân gian hay không hoặc có làm đơn vị trao đổi giũa các ngân hàng hay không ? Như Mỹ có tiền giấy 1,000.00 USD, 10,000.00 USD, 100.000.00 USD, nhưng không sử dụng trong dân chúng, chỉ để các ngân hàng thanh toán với nhau mà thôi. Mỹ có tiền kim loại mệnh giá 50 xu, 1 dollar, nhưng không thông dụng vì các máy tự động bán hang, không sử dụng tiền nầy.

Như vậy, chúng ta biết có Một Đồng Bạc thì đã có sử dụng trong dân gian vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Còn tiền giấy: Giấy Bạc Một Đồng và Giấy Một Đồng Vàng cũng như tiền Một Đồng, giá trị cả 3 loại ấy tương đương với nhau.

8664060720








Wednesday, March 4, 2020

Sinh nhật của nhà tôi


Năm nay về Việt Nam ăn Tết cùng gia đình con gái lớn, sinh nhật của nhà tôi rơi vào trong thời kỳ nầy, nên con gái tôi đã tổ chức mừng sinh nhật cho mẹ vào ngày 02 tháng 3 năm 2020.

Đương nhiên là có hoa và có bánh sinh nhật. Hoa con gái tôi mua hoa lan Vũ Nữ có màu vàng và hoa cúc màu hường, cắm vào bình, màu sắc tương phản nổi bật.


Bánh thì đặt ở Givral, vì chẳng có ai, ngoài chúng tôi và gia đình con gái nên cái bánh vừa đủ, nhưng bắt bông rất đẹp.


Nhà tôi rất hài lòng về cái bánh với mấy cái bông kem.


Đốt và thổi nến Sinh nhật 77

 
Sau đó nhà tôi chụp ảnh cùng các cháu, một ngày sinh nhật 77 đầm ấm trong gia đình.


Dĩ nhiên là tôi không thể quên, trao cho nhà tôi cái thiếp mừng Sinh nhật, trước đó tôi đi mua ở nhà sách Nguyễn Văn Cừ, tại cầu vượt Cây Gõ.


Tuy xa nhà, nhưng nhà con, rể cũng là nhà trong gia đình, được quay quần cùng chồng, con và các cháu. Tôi nghĩ nhà tôi được hạnh phúc như những sinh nhật đã qua, mỗi sinh nhật là một vẻ, ghi lại những dấu ấn đầm ấm trong gia đình. 

Tưởng được như vậy. Cầu mong chi hơn hạnh phúc ở tuổi già.
866403032020









Thursday, February 20, 2020

Về Bến Tre


Để giải trí, nhà tôi thường xem các kênh Yoube nào là Thôn nữ Miền Tây, Hội Ngộ Miền Tây, Hotboy Trà Sữa…, vì ái mộ Hội Ngộ Miền Tây, nên nhà tôi nhờ Võ Thành Phúc sắp xếp một chuyến đi chơi thăm viếng họ.

Cuối cùng Phúc hẹn ngày Thứ Tư 19 tháng 2 năm 2020 sẽ đi xuống Bến Tre gặp nhóm Hội Ngộ Miền Tây, rồi đi thuyền ra sông chơi. Chiếc thuyền do Phúc giao duyên mua tặng cho nhóm nầy.

Khởi hành vào lúc 5 giờ 30, Phúc và con rể tôi mạnh ai nấy đi, hẹn gặp nhau ở chân cầu Rạch Miễu. Phúc đi lộ trình Cao tốc Tp. HCM – Trung Lương, con rể tôi đi đường quốc lộ để vào thành phố Long An ăn sáng, Trong khi ăn sáng, gọi điện thoại cho Phúc, Phúc báo cho biết là cao tốc bị chận không đi được, nên phải quay lại An Lạc và sẽ theo quốc lộ.

Con rể tôi đậu xe ở ngã tư gần sân banh xưa, rồi đi vào ngang hông chợ, hỏi thăm mấy chị bán hàng, họ chỉ tới một chỗ bán Hủ tíu, bún Huế, cơm Chay. Ăn tạm được chớ không ngon miệng bằng Hủ tíu chay Cây Bồ Đề trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa tại thành phố Mỹ Tho.

Khi chúng tôi ăn sáng xong, trở ra quốc lộ cũ chạy một đoạn thì gặp xe Phúc vượt qua, thế là 2 xe nối đuôi nhau chạy qua cầu Rạch Miễu, xuống cầu, qua khỏi trạm thu phí, đến vòng xoay, xe Phục quẹo tay phải, xe chúng tôi chạy theo, vì con rể tôi chưa biết nơi ở của nhóm Hội Ngộ Miền Tây. Tôi không rành địa phuơng nầy, nhưng từ vòng xoay, xe chạy chừng 10 phút thì đến nơi gửi xe, ngay sau đó có vài chiếc xe gắn máy của các anh, chị trong nhóm ra đón chúng tôi vào địa điểm sinh hoạt của họ. 

Đến đây chúng tôi mới biết, các anh chị trong nhóm có vợ chồng cô Thúy là con của anh Chín Thanh, anh Thanh năm nay 60 tuổi, thuở nhỏ anh sống với cha mẹ trên đường Nguyễn Minh Chiếu, gần Trương Tấn Bửu, cũng gần ngã tư Phú Nhuận. Thân phụ chạy xe Lam đường Phú Nhuận, Sàigòn. Thân mẫu bán bắp nấu ở cửa Tây chợ Bến Thành, nhà anh có đến 9 anh em. Sau 1975, anh mới theo gia đình về quê  Bến Tre, rồi vợ chồng anh lập nghiệp buôn bán dừa từ thời ngăn sông cách chợ, khá lên anh mới mua đất cất nhà. Nay cho nhóm Hội ngộ Miền Tây cất 2 căn nhà nghỉ cột tre, mái lá. Một căn để ăn uống, căn kia nhỏ hơn để ngủ nghỉ.


Rể của anh Chín làm nghề giăng lưới với các bạn cùng nghề, giăng lưới cho các công trình xây dựng, họ đã cùng nhau lập nhóm Hội Ngộ Miền Tây, nhờ Minh và Phương hướng dẫn bước đầu. Nay họ đã được Youtube tặng cho Nút Bạc (Youtube Play Buttons), để thưởng cho những người sáng tạo youtube (Youtube Creactor). 


Youtube hiện nay có các nút thưởng sau đây:

Nút Bạc: Dành cho kênh Youtube nào có được 100 ngàn người theo dõi (Subscribe).

Nút vàng: Dành cho kênh Youtube có 1 triệu người theo dõi.

Nút kim cương: Dành cho kênh Youtube có 10 triệu người theo dõi.

Nút Play Ruby: Dành cho kênh Youtube có 50 triệu người theo dõi. Ngày 18 tháng 12 năm 2016, Youtuber PewDiePie là người đầu tiên đã nhận được phần thưởng nầy với hình dạng logos kênh PewDiepie.

Trong nhóm Hội Ngộ Miền Tây có cô Trần Thanh Thúy, con gái anh Chín Thanh, Hoài, rể của anh Chín, ngoài ra còn có Tiến, Lực và Út Quang.

Trước tiên chúng tôi được mời giải khát, món ruột của xứ Dừa, uống nước dừa ăn tầm ruột ngào đường, chuối phơi khô.

Từ trái: Anh Chín Thanh, Phúc và tôi ngồi giải khát trước căn nhà mát

Ngày hôm nay Hội ngộ Miền Tây mở hộp Nút Bạc do Youtube gửi tới. Phúc được mời dự mở hộp Nút Bạc nầy.

Họ chụp ảnh kỷ niệm gồm những người trong nhóm.

Từ trái: Hàng đứng có Tiến, Lực, Hoài. Hàng ngồi: Út Quang, Thúy

Và những thân hữu của nhóm.

Từ trái, hàng đứng sau: Tiến, Út Quang, Lực, Hoài, hang đứng trước: Thúy,Thảo, Phúc
Hàng ngồi, con của Phúc - Thảo: Phương, Phong

Sau đó họ mỗi người một tay nấu nướng bữa cơm trưa, có cá kho tộ, canh chua cá lóc, tép rang, bắp chuối. Phần cơm chay chúng tôi có canh chua đậu hủ nấu với bạc hà, khóm, giá. Món kho thập cẩm có đậu hủ, tàu hủ ky, bắp non, khổ qua đèo và món bắp chuối, đây là món ăn lạ, lần đầu tiên tôi được dùng nó.


Dùng bữa xong, chúng tôi ngồi uống trà, uống nước đậu đen  hoặc nằm nghỉ. Trong khi đó, một số người chuẩn bị món ăn chiều. trong đó có gà Đông Tảo nấu Ra-gu. 

Từ trái: Phong, Phương, nhà tôi, Lực chẻ trái dừa nước

Sau khi chuẩn bị xong khoảng gần 3 giờ, chúng tôi xuống tàu chạy đi chơi trong vùng, trước tiên chạy trong rạch nhỏ hai bên rạch lá dừa nước che kín bầu trời, sau đó ra sông Ba Lai, nhìn hai bên không thấy nhà, có khúc sông có nhiều cây bần, trên bờ những đám cỏ xanh tươi.


Tiếc rằng ghe không thể ra sông Tiền Giang gần cầu Rạch Miễu, vì có một cái cống tự động đóng mở, nó đã đóng để ngăn nước mặn tràn vào cánh đồng, nên ghe chỉ chạy trên sông Ba Lai mà thôi.


Đến một khúc có bóng mát cây bần, ghe dừng lại bày biện một tiệc mừng Sinh nhật của Phong là con trai lớn của Phúc. Bánh sinh nhật của Phong khá to là một con heo bầu bỉnh, tượng trưng cho tuổi Hợi của Phong, đốt nến số 26 là tuổi của Phong, mọi người cùng hát bài Happy Birthday, Phong thổi nến, nhóm Hội ngộ Miền Tây chúc mừng sinh nhật của Phong, bé Trà Mi và Trà Sữa con của Hoài và Thúy cũng chúc mừng sinh nhật của chú Phong.

Bánh sinh nhật của Phong

Rồi mọi người dùng bữa tiệc, cũng có rượu nhấp môi. Chúng tôi dùng thức ăn như buổi trưa nhưng có thêm món chao rất đặc biệt, con rể tôi thích món chao nầy và nhờ họ mua cho vài hủ.

Nhơn dịp họp mặt nầy, chúng tôi có vài lời cám ơn Võ Thành Phúc đã tạo cơ hội và nhóm Hội Ngộ Miền Tây đã tiếp đãi chúng tôi rất chân tình, hẹn ngày tái ngộ.

Trên sông nước, cảnh mặt trời lặn rất đẹp, tôi chụp vài tấp ảnh cảnh trời chiều, ánh tà dương trên sông nước, ruộng đồng.


Con rể tôi cũng chụp cho chúng tôi vài tấm ảnh, phải công nhận là đẹp.


Sau đó ghe lui, khi vào con rạch trời tối không thấy đường chạy, Tiến phải dùng đèn chiếu để quay video, rọi đường cho tài công Lực chạy.


Về đến nhà của anh Chín Thanh đã 7 giờ, chúng tôi chia tay anh chị Chín và các thành viên nhóm Hội Ngộ Miền Tây. Về đến nhà đồng hồ chỉ 21 giờ 14 phút.

Xe chạy qua cầu Rạch Miễu

Tuy gặp nhau rất ít thời gian, nhưng tình cảm rất đậm đà, anh chị Chín Thanh cũng như nhóm Hội Ngộ Miền Tây đã chân tình đón tiếp chúng tôi, để lại trong tôi nhiều kỷ niệm thật đẹp. Tôi đã từng sống ở cầu Chệt Xậy vài tháng, đã đến thăm viếng vài nơi ở Bến Tre, nhưng đây là chuyến đi để lại trong tôi nhiều kỷ niệm, nhiều cảm tình nơi xứ dừa ở miền Nam.



Cám ơn anh chị Võ Thành Phúc và con rể chúng tôi Trương Duy Lam, nghệ nhân cây cảnh đã tạo cơ hội đưa chúng tôi đi đến Xứ Dừa giao lưu với nhóm Hội Ngộ Miền Tây và anh chị Chín Thanh.


Mời xem thêm hình ảnh tại:

866420022020