Saturday, September 14, 2019

Cẩn thận để tránh kẻ không tốt trên Facebook

Cách đây khá lâu, có đến 4 hay 5 năm, chị Nguyễn Ngọc Liên ở Bình Dương có báo cho tôi biết có một người lấy tên tôi và cả huy hiệu Hoa sen của tôi làm Facebook của hắn.


Tôi nghĩ những người trẻ có khi nghĩ chưa xa, nên làm như vậy, tôi không quan tâm, hơn nữa tôi cũng ít quan tâm Facebook của tôi, tôi chỉ chăm sóc mấy cái Web và Blog, thường xuyên cập nhật.

Gần đây, sau khi đi viếng Phật tích ở Ấn Độ, Nepal về, tôi viết bài đăng trên Blog, thấy có dấu hiệu có thể chuyển đăng trên Facebook, tôi chuyển được mấy bài thì bị báo là bài của tôi bị người khác báo là lạm dụng,


Sau đó tôi có gửi thư cho Facebook yêu cầu họ xem lại vân đề nầy, bởi vì những bài tôi viết không hề chỉ trích ai, không xuyên tạc sự thật, không làm mất thuần phong mỹ tục. Như vậy tôi nghĩ mình không lạm dụng chi cả.

Tôi nhớ lại vào tháng 12 năm ngoái, có nhiều người chúc mừng sinh nhật của tôi, tôi tự hỏi vì sao có sự nhầm lẫn nầy ? Tôi lên Mạng tìm thấy có 2 tên TONG HUYNH khác nữa, nên tôi vội viết bài: Để tránh nhầm lẫn:


Và tôi đã thay huy hiệu Hoa sen của tôi bằng tấm ảnh của tôi, để cho người khác tránh nhầm lẫn.

Cách nay 2 hôm, tôi lên Mạng gõ tìm TONG HUYNH, thấy có thêm mấy người nữa, nhưng tên đã sử dụng huy hiệu của tôi vẫn còn đó và có 22 người cùng là bạn chung với tôi, nhưng tôi tin còn nhiều hơn nữa, trong đó có người đồng môn  Canada. Tôi cho anh ta biết đã Kết bạn với Tong Huynh nhưng không phải là tôi. Anh ta cho biết đã đọc những bài viết về Trường KT Cao Thắng đúng là tôi, nên có lời mời kết bạn, anh ta kết bạn. Tôi hướng dẫn anh ta: vào Facebook của mình, ở phía trên bên tay trái có chữ f bên phải chữ f có tên của Facebook của mình, vào đó xóa tên mình, gõ TONG HUYNH thấy Facebook trưng ra một số Facebook của các TONG HUYNH:


Tôi không hiểu TONG HUYNH ở Hưng Yên đã viết những chi mà có một cô tên là Diệu Linh kết bạn với hắn đã lâu, chữi hắn với những lời tục tĩu và không kết bạn với hắn nữa.

Còn một em học sinh của tôi đã kết bạn với hắn, đã chúc sinh nhật hắn từ tháng 9 năm 2018 đến nay hắn luôn trưng lên trên cùng cho mọi người thấy, để lấy lòng tin của những ai chưa biết hắn, hoặc có biết tôi cũng dễ nhầm lẫn.


Nếu có TONG HUYNH nào mời kết bạn, nên xem hình của tôi, và tôi đang ở Louisville.


Chắc ăn hơn, nhấp chuột vào tên TONG HUYNH nó sẽ hiện ra Facebook của người mời mình kết bạn, hoặc là người mình đề nghị kết bạn. Facebook của tôi luôn có hình của tôi và hình nền gia đình đi chơi ở Đà Lạt như sau:


Làm thế nào để hủy kết bạn hoặc xóa một người bạn trên Facebook?

Cách hủy kết bạn với ai đó:
1.     Đi đến trang cá nhân của người đó bằng cách nhập tên của họ vào thanh tìm kiếm ở trên cùng.
2.     Di chuột qua Bạn bè  ở đầu trang cá nhân của họ.
3.     Chọn Hủy kết bạn.
Lưu ý: Nếu bạn không tìm thấy người mà mình muốn hủy kết bạn, có thể tài khoản của họ đã bị vô hiệu hóa.

Cách hủy kết bạn với ai đó đã vô hiệu hóa tài khoản Facebook:
1.     Đi đến trang cá nhân bằng cách nhấp vào tên của bạn ở trên cùng bên trái Bảng tin.
2.     Nhấp vào Bạn bè.
3.     Tìm kiếm tên người đó.
4.     Nhấp vào Hủy kết bạn.
Người mà bạn hủy kết bạn sẽ không được thông báo.

Nếu không muốn ai đó xem trang cá nhân của mình, thêm mình làm bạn bè hoặc gửi tin nhắn cho mình, bạn có thể chặn họ.

Lưu ý: Nếu hủy kết bạn với một người, bạn cũng sẽ bị xóa khỏi danh sách bạn bè của người đó. Nếu muốn kết bạn lại với người này, bạn cần thêm họ làm bạn bè lần nữa.

Mong bài nầy sẽ đến được với quý bạn và các anh, chị học sinh của tôi.

Chúc mọi người nhiều sức khỏe, sống hạnh phúc.

Huỳnh Ái Tông

8664140919





Tuesday, August 13, 2019

Chị tôi

Năm tôi lên11 tuổi, chị tôi được cha mẹ gả đi lấy chồng, đưa dâu bằng chiếc đò máy, đây là chiếc ghe hầu xưa, thời đó sau Cuộc Cách mạng mùa Thu không còn dùng nữa, nên người ta mua lại, gắn chiếc máy đuôi tôm để đưa đám cưới ở nhà quê, vì đường tráng nhựa xe hơi chạy được, không có bao nhiêu chủ yêu giao thông đi lại bằng đường thủy, tiện lợi vì miền Nam chằng chịt sông ngòi.

Cha tôi không thích trẻ con đi theo người lớn ăn cưới hoặc là ăn giỗ, nhưng đám cưới chị tôi, tôi được đi theo đưa dâu về nhà trai, được ngồi ăn ở bàn đãi khách thịnh soạn. Tôi nhớ mãi về thức ăn trên bàn tiệc có món lẫu vịt tiềm, chú em làm thầy giáo thấy có trái táo đỏ tươi, chú ấy dùng muổng múc bỏ vào miệng, “ngậm bồ hòn làm ngọt”, chú nói đủ cho tôi ngồi bên cạnh nghe: “Nóng quá chắc phỏng miệng rồi anh ơi !”.

Hồi đó, tôi thích chuyến đưa dâu ấy, vì được đi với bác, chú, cô là người thân trong gia đình, vinh hạnh lắm chớ ! Nhưng tôi cứ có câu hỏi lởn vởn trong đầu “Cha tôi rất nghiêm khắc, sao lại cho tôi đi theo đưa dâu”. Nhiều năm sau, tôi mới biết cha tôi muốn tôi biết nhà anh rể tôi ở đâu, để có khi cần sai tôi đến đó. Lần khác tôi được đi rước dâu, đi với bác với chú với các cô. Đó là đám cưới chú tôi, tôi và người anh con bác tôi, hai đứa được chọn đi để bưng mâm lễ vật. Lần khác được đi với cộ Dượng, chú tôi đưa dâu là chị họ của tôi, khi đó bác trai của tôi đã mất rồi, lần nầy đúng là đi đưa dâu, tôi không phải làm chi hết. lần khác nữa, tôi được đi đám cưới con chú tôi, lần nầy tôi phải làm rể phụ, bưng mâm trầu rượu đi trước họ đàng trai. Đó là những đám cưới đáng nhớ trong đời tôi.

Tôi gả cuới đến 3 đứa con, hai đứa con gái lớn do tôi không về Việt Nam được, nên anh tôi làm chủ hôn, đến con trai, tôi mới làm chủ hôn, tôi đã mượn nhà anh tôi để làm lễ, nhưng anh tôi nhắc nhở, yêu cầu mọi người bỏ giày dép khi vào nhà, tôi nghĩ anh tôi quý nhà hơn quý khách, nên tôi bỏ qua thủ tục lễ gia tiên, chỉ phải đại diện hai họ cám ơn khách đến dự tiệc cưới tại Đệ nhất khách sạn.

Từ năm 1996 cứ 2 năm tôi về Việt Nam thăm nhạc gia và anh chị em tôi, từ năm 2009 tôi về hưu, nên mỗi năm mỗi về thăm thân nhân. Mỗi lần về tôi đều có đi thăm chị tôi, sức khỏe chị có yếu đi, nhưng vẫn còn đi tới lui trong nhà. Năm ngoái, tôi có về một lần vào gần cuối năm và đầu năm nay tôi cũng có về, đi thăm chị vẫn ngồi trò chuyện với tôi.

Sau khi tôi về Mỹ rồi, nghe chị có nhập viện ở Long Xuyên rồi vài hôm được xuất viện về nhà. Tôi có người cô ruột không chồng con, sống với cha mẹ tôi, sau khi cha mẹ tôi qua đời năm 1954, cô ấy sống với anh em chúng tôi. Một hôm cô nằm nghỉ rồi quy tiên trước giấc ngủ đêm, thọ 91 tuổi. Nghĩ chị tôi cũng có thể thọ như người cô, vài tháng nữa tôi sẽ về thăm. Không ngờ chưa thăm chị thì con gái tôi báo tin chị đã ra đi rồi.

Chúng tôi có 6 anh em: Anh thứ Năm mất năm 2012, cô em Út mất năm 2016, ông anh thứ Hai mất năm 2017. Nay đến phiên chị mất. Anh em chỉ còn lại chị thứ Tư và tôi.

Thứ Hai, tôi, thứ Tư, Út, thứ Ba, thứ Năm

Nghĩ rằng trong kiếp nhân sinh, chị tôi đã làm tròn phận dâu con. Cũng đã làm trọn bổn phận làm vợ làm mẹ, hưởng phước với đàn con, cháu, chắt. Rồi ai cũng sẽ trở về với cát bụi. Cầu nguyện cho chị được siêu sanh miền tịnh độ.

Mời xem thêm hình ảnh tại:


8664130819






Tuesday, August 6, 2019

Tộc họ Dương với quá trình khẩn hoang ở An Giang


Vĩnh Thông

12/01/2019

Sunday, July 28, 2019

Đi xin ăn để trả hiếu cha mẹ

Vào đầu thập niên 1950, thuở niên thiếu, cha mẹ tôi còn sanh tiền, tôi còn nhỏ tuổi, nhà ở gần ngôi trường làng, đây là ngôi trường duy nhất trong làng, tôi không biết nó được xây cất từ năm nào, cùng giống như nhiều ngôi trường làng khác ở trong Nam, trường xây tường, lợp ngói móc, nền xây cao hơn sân chừng 3 tấc, lát gạch Tàu.

Trường cách xa nhà tôi chưa đầy 100 thước, nhưng thuở nhỏ đi học vở lòng, tôi không học trường nầy mà theo người chú là Trưởng giáo sang bên kia sông học với thầy Lê Văn Thọ, thầy gốc người Tân An, cả 2 ngôi trường đều xây cất giống nhau, có 3 lớp học và một gian nhỏ bên cạnh, để Trưởng giáo cư ngụ và trông nom trường.  


Trường tôi theo học có tên là École de Bình Mỹ, chỉ có 2 thầy giáo dạy học trò. Thầy tôi dạy lớp Élémentaire, chú tôi dạy 2 lớp nhập chung là Cour Moyen và Superieure, trai gái học chung, lớp tôi ngày nay tôi chỉ còn nhớ có cô The, lớp chú tôi có nhiều con gái hơn, nào là con của chú tôi nào là chị Phấn …

Còn trường làng tôi, cả 3 lớp đều có học trò. Bây giờ tôi mới hiểu làng tôi đông dân cư hơn, nó có một cù lao, đó là cù lao Năng gù có chừng 16 cây số vuông, cộng thêm một ấp Bình An là xóm Đạo nằm bên kia sông giáp với làng Bình Mỹ thuộc quận Châu Phủ tỉnh Châu Đốc, với làng Bình Hòa và Cần Đăng cùng với làng tôi Bình Thủy thuộc huyện Châu thành, tỉnh Long Xuyên.

Cho đến khi Nhật đão chánh Tây năm 1945, các thầy giáo dạy trường gần nhà tôi bỏ lớp, bỏ trường đi theo Thanh niên Tiền phong chống Pháp, giành độc lập, còn trường bên kia sông chú tôi, thầy tôi bỏ trường về tỉnh Châu Đốc dạy học. Tôi mới học “đánh vần ngược” thì bị thất học từ đó.

Trường làng gần nhà, các thầy đi theo kháng chiến hay họ trở về quê nhà tôi không rõ, chìa khóa trường giao cho cha tôi cất giữ, có lúc anh tôi và một người bạn lấy trường mở lớp dạy tư, được một thời gian vài tháng, anh tôi trốn nhà lên Sàigòn lập thân, người bạn anh tôi đi bán thuốc “Sơn Đông mãi võ” lấy hiệu là Hoài Sanh, chuyên bán ở vùng “sông nước miền Tây”.

Thuở đó trong làng, thuộc vùng Cù lao, gần như tôi biết hết mọi nhà, vì cha tôi là cháu chắt dòng họ Dương, có ông Dương Văn Hóa lập làng nầy, mộ ông chôn cất trong phần đất của bà Cố tôi, gần đây con cháu họ Dương lập phủ thờ, họ cải táng ông Dương Văn Hóa về Phủ thờ cất bên cạnh Đình làng.

Cha tôi từng giữ chức Hương Quản rồi Hương Sư, nên cha tôi biết hết dân cư trong làng, cha tôi có hôm nói với người quen: “Trong làng nầy, tôi không thể làm suôi với ai hết, vì không bà con bên nội cũng bà con bên ngoại.

Thời cha tôi làm làng không hiểu do đâu mà 12 ông Hội tề, mỗi ông commande một chiếc xe đạp từ bên Pháp gửi sang hiệu Saint-Etienne, do cha tôi cao, nên chiếc xe cao hơn hết, chỉ có chú Chín tôi là chiếc “xe máy đầm”. Tôi tập chạy xe khi còn nhỏ, phải lòn người qua “cái đòn dong”, nửa bên nây và nửa bên kia để chạy, xe không có thắng, muốn ngừng phải dùng bàn chân tựa vào sườn xe để đè ép võ xe lại.

Vì biết chạy xe đạp, nên cha tôi thường sai đi chỗ nọ, chỗ kia từ đầu làng cho đến cuối làng, hơn nữa nhà cha tôi có nuôi một bầy dê để lấy sửa uống, cho nên vào mùa nước nổi dê không thể ra đồng, tôi phải lùa dê ngoài đường lộ, cho chúng ăn những hàng me nước, người ta cũng gọi là me keo, thân và nhánh nó có gai, nên chìm dòng dọc thường làm ổ trên nhánh cây nầy, ổ của nó làm bằng những cọng cỏ kết lại, vì nó nặng nên nhánh cây bị rũ xuống, ổ có cái miệng thòng xuống như một chiếc vớ, trẻ con lấy ổ chim nầy xỏ vào chân làm chiếc vớ đùa nghịch. Cây me nước trồng lâu năm có trái, có loại ăn chát, có loại ăn ngọt, thân nó chỉ là gỗ tạp dùng làm củi, người ta thường trồng loại cây nầy làm hàng rào trước sân nhị 

Khoảng cuối thập niên 1940, có người bà con lấy trường mở lớp dạy tư, học trò đi học có người ở đầu làng cũng không thiếu người ở cuối làng, tôi cũng đi học lớp nầy, nên có nhiều bạn học. Nhờ đi công việc cho cha tôi, nhờ chăn dê, nhờ có bạn học, tôi biết được nhiều người, nhiều nhà trong làng.

Tôi có người cô, nhà cô ở phía dưới chợ, cách nhau chừng 300 thước, ngay sát cạnh nhà cô tôi có cái mương, thông từ Rạch Chanh ra Xép Năng Gù, ngày nay có tên là Mương Năm Đô, hắn là con thứ năm của cô tôi. Bên kia mương có một người, thuở nhỏ tôi biết ông ta đi xin ăn. Khi tôi lớn hơn một chút, khoảng 11, 12 tuổi ông ta không còn đi xin ăn nữa, không rõ vì trong gia đình có con lớn lên làm ăn đủ sống hay vì ông ta già yếu. Tôi không rõ lắm vì một năm có đôi ba lần tôi đến nhà cô tôi ăn giỗ hay ngày tư ngày Tết, chuyện chòm xóm của cô tôi, tôi không hỏi, trừ có A Dậu, con chú Tư chệt Soạn, nhà bên cạnh phía dưới thỉnh thoảng tôi có hỏi, khi không thấy cô ấy sang chơi hoặc phụ giúp khi nhà có giỗ quãi.

Một hôm đi chơi về, thấy có người ăn xin mặc bộ bà ba đen, đầu đội nớn lá, tay xách bị giỏ bàng, tay cầm gậy đứng ngay cầu thang lên nhà, tôi đi vượt qua người ăn xin rồi vào gặp mẹ tôi trong nhà bếp, tôi báo cho mẹ biết:

- Má ơi ! Có người đàn ông đứng ở cầu thang nhà mình xin ăn.

Mẹ tôi nói không cần suy nghĩ:

- Thì vào xúc gạo cho người ta như mọi lần đi con.

Tôi nghe lời mẹ, lấy cái chén đi đến lu gạo đặt gần bồ lúa, xúc một chén đầy, đem ra cho người ăn xin. Khi người ăn xin dùng hai tay cầm hai quai cái giỏ bàng mở miệng giỏ ra để tôi đỗ gạo vào, tôi mới nhìn được mặt người ăn xin và nhận ra anh ta là con người ăn xin, hàng xóm của cô tôi.

Khi người ăn xin đi rồi, tôi thắc mắc cầm cái chén không kịp úp vào sóng chén, đến bên bếp hỏi mẹ tôi.

- Má ơi !

- Gì nữa con ?

- Con thấy anh ăn xin là con người ăn xin, hàng xóm của cô Năm. Con thắc mắc.

- Thắc mắc chi con ?

- Ba anh ấy trước kia ăn xin, nhưng lâu rồi con không thấy ông ta ăn xin nữa. Còn anh nầy ăn mặc lành lặn, không có gì chứng tỏ nghèo khó, sao anh ta lại đi ăn xin ?

- À ! Hình như ông ăn xin xóm giềng của cô Năm mất lầu rồi. Con của người ăn xin, đi ăn xin lúc nãy không phải anh ta nghèo đói, theo má biết anh ta đi xin ăn để cúng giỗ cha mình, anh ấy đi xin ăn để trả hiếu đó con.

Mẹ tôi nói làm cho tôi thắc mắc nên hỏi thêm:

- Đi xin của thiên hạ về cúng kiến cha mẹ mình, thì có gì mà trả hiếu má ?

Mẹ tôi suy nghĩ trả lời:

- Con còn nhỏ chưa hiểu được, đó là một phong tục của người ăn xin. Nhớ lời má nói hôm nay, khi lớn lên con mới hiểu phong tục trả hiếu nầy.

Vài năm sau, năm 1956 nhà báo Anh Phương Trần Văn Ngà làm huấn luyện viên thể dục thể thao, hướng dẫn chúng tôi là học sinh Trường Thủ Khoa Nghĩa, Trường Nam, Trường Nữ tỉnh lỵ Châu Đốc đi trại Hè Vũng Tàu, vì có ít trại sinh nên ghép thêm học sinh trường Chu Văn An ở Sàigòn vào thành một Đội, nên có thêm một ông huấn luyên viên nữa trông nom.


Một hôm trại Hè tổ chức Trò Chơi Lớn đi từ trại Hè ở gần Bót Cảnh Sát đi ra Bãi Sau, hồi đó nó là con đường một bên là chân núi Lớn, một bên là đầm lầy có những đám bàng, đám lác gần ra tới bãi Sau thì có những đụn cát, Khi trò chơi chấm dứt lúc đi về, thấy phía trong xa ở những đám lác và bờ đê, có một người cụt một chân, đang đứng với cái nạn câu cá. Ông thầy huấn luyện viên chỉ người câu cá ấy nói:

- Đó là một người quân tử !

Đám học sinh chúng tôi nhao nhao hỏi:

- Ông cụt chân! Người tàn tật mà quân tử sao thầy !?

- Ừ ! Các con không biết ! Đâu phải như Quan Công mới là quân tử, người tàn tật mà không đi ăn xin. Ông ta tự đi làm để nuôi mình, có tiết tháo. Đó cũng là quân tử.

Từ đó tôi hiểu được một ý nghĩa của người quân tử. Còn về người đi ăn xin để cúng giỗ cha mẹ, nhiều năm sau nầy, tôi mới hiểu được ý nghĩa phong tục con cái của người ăn xin phải đi xin ăn để cúng giỗ, trả hiếu cho cha mẹ mình.


Thật vậy, người ta thường nói làm cha mẹ rồi mới biết công khó, lòng thương yêu của cha mẹ đối với con cái. Con của những người ăn xin, có đi ăn xin mới biết được sự tủi nhục, nhọc nhằn khi đi ăn xin từng nhà, khi ngồi ở đầu đường xó chợ. Xin đọc bài Người ăn mày của vua Lê Thánh Tông qua bốn câu Thực và Luận:

Hạt châu, chúa cấp trao ngang mặt,
Bệ ngọc, tôi từng đứng chấp tay.
Nam bắc đông tây đều tới cửa,
Trẻ già lớn bé cũng xưng thầy.

Chúng ta sẽ cảm thấy thấm thía cảnh xin ăn. Và mới thấu hiểu con người ăn xin phải đi ăn xin mới thấu hiểu mọi nổi của kiếp người xin ăn. Hiểu được như vậy mới biết công đức cha mẹ nuôi con cái như thế nào.

8664270719






Thursday, July 11, 2019

Những ngày ở Bắc Cali tháng 5 & 6 năm 2019

Trong những ngày ở San Jose năm nay từ 29-5 đến 10-6-2019, Trưởng Nguyễn Quang Vui có đến thăm chúng tôi, biết tôi thích uống trà ngon, nên mang đến cho tôi một hộp trà 313, mấy phong bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, bánh in đậu xanh, chắc là để ăn bánh thưởng thức trà ngon. Anh cho tôi số điện thoại của anh Nguyễn Đình Thống, tôi gọi mấy lần nhưng không được anh Thống bắt phôn. Bây giờ là vậy, thấy phôn có số lạ không bắt máy, vì thường là quảng cáo gọi tới.

Anh Vui quen với mấy anh của Phượng, trong số đó có người nay không còn nữa, anh và tôi trò chuyện khá lâu, trong đó tôi có hỏi anh để mua một cái nón cho Đặng Văn Nữu, anh bảo rằng anh có, anh sẽ mang đến cho tôi, để tôi mang về Việt Nam cho Nữu, nhưng sau khi tôi về nhà, anh gọi điện thoại hỏi thăm và cho biết sẽ mang về Việt Nam cho Nữu, vì anh quên ngày tôi bay về nhà.

Những ngày ở nhà Dĩ - Phượng, buổi sáng Dĩ đưa nhà tôi và tôi đi châm cứu, trừ ngày Thứ Hai Dĩ bận không đưa đi được, chúng tôi phải nhờ Nguyễn Đình Đông. Ngày nào cũng vậy, Dĩ - Phượng phải mất ít nhất ít nhất 3 giờ để đưa chúng tôi đi, về và thời gian chờ đợi châm cứu, sau đó lại phải đưa đi chợ mua thức ăn chay.

Ngày Thứ Bảy 1-6, sau khi đưa chúng tôi đi châm cứu và đi chợ, Dĩ - Phượng đưa chúng tôi đi thăm cô Phỉ Cúc là cô họ của nhà tôi, xưa gia đình cô  Bến Tre, đi học nội trú ở Gia Long, hàng tuần nhà tôi phải vào trường, thay mặt gia đình lãnh cô ra đi ăn sáng hoặc đi chợ mua sắm, nên họ rất thân nhau từ thuở còn cập sách đến trường.

Đến thăm tại nhà người con trai thứ của cô, sau đó cô mời chúng tôi đi ăn, Dĩ đưa đến quán chay Di Lặc, cô gọi mấy món, quán chay nầy có món ngon như gỏi chua, cá chiên.

Dĩ, Tông, cô Phỉ Cúc, Kim Chi, Phượng

Sau khi dùng bữa xong, Dĩ đưa cô về nhà, cô hái cho mấy trái chanh vàng trồng trước sân nhà, có những trái to bằng cái chén. Nói chung thời tiết San Jose thuận lợi, làm cho cho cây, trái hoa đều to và đẹp.


Ngày Chủ nhật 2-6-2019, có một bữa tiệc tại nhà Nguyễn Tấn Thịnh, có mặt Phượng,  Dĩ, Thịnh, Quyên, Thảo, Yên, Đông , An và chúng tôi uống vài chai rượu chát đỏ và một màn Karaoké.


Hôm nào đó, tôi có gọi điện thoại và hẹn cùng anh Trịnh Như Tích, nguyên Hiệu Trưởng Trung Học Kỹ Thuật Gia Định, trưa ngày Thứ Bảy 8-6-2019 đến đưa tôi đi chơi. Y hẹn anh đã đến nhà Dĩ - Phượng.

Trước tiên, tôi nhờ anh Tích đưa tôi đi thăm anh Lê Hữu Chính là CHS KT Cao Thắng, trong thập niên 1980 anh là Phó phòng Kế Hoạch của Công Ty Trang Bị Kỹ Thuật, mấy năm trước anh bị tai biến, tôi có đi thăm một lần, lúc ấy anh chỉ ngồi trên giường tiếp tôi. Nay muốn đi thăm lại, anh Tích phải hỏi tới hỏi lui, đi nhầm 2 lần, lần đầu anh Chính hứa sẽ chạy đến đón chúng tôi trước cổng một nhà thờ, lần sau chúng tôi yêu cầu cho người đến dẫn chúng tôi tại một ngã tư gần một nhà thờ, nhưng anh cho biết các cháu bận nên tiếp tục chỉ đường, may mà anh Tích cũng tìm ra.

Gặp được anh Chính đáng mừng là anh đi lại được, cánh tay trái của anh hoạt động yếu, anh nói chuyện bình thường, tôi chụp chung với anh tấm ảnh.


Tôi cũng không quên chụp với anh Tích một tấm ảnh để làm kỷ niệm, anh với tôi cùng học CĐSPKT, ra trường năm 1966, anh đi dạy ở Đà Nẵng rồi về Nha Trang, sau cùng về Trường KT Gia Định nằm ở vùng An Nhơn, xa hơn Gò Vấp, cách Lái Thiêu một con sông.


Đáng lẽ ra, anh Tích sẽ đưa tôi đi chùa nhưng vì đi thăm anh Chính, nên không có thì giờ đi chùa khá xa, do đó chúng tôi đi uống cà-phê. Nơi quán rất đông khách toàn là người Việt Nam, già có, trẻ có như một quán cà-phê đắc khách ở Sàigòn. Sau khi dùng cà-phê, anh Tích mời tôi về nhà anh dùng cơm, tôi từ chối vì từ tuần trước tôi đã nhận lời với Ngô Đình Học. Do anh Tích không báo trước, nếu biết trước tôi đã từ chối để chị Tích khỏi phải nấu nướng chuẩn bị đãi chúng tôi.

Tuy nhiên, tôi cũng phải đến nhà anh Tích để thăm chị và tham quan cái vườn cây Thiên Tuế của anh. Năm nay trở lại nhà anh, thấy những khóm hoa không còn, thay vào đó là Thiên Tuế và những chậu Bonsai cũng ít đi. Anh Tích và tôi mỗi người có thú tiêu khiển, anh thích chơi Bonsai, cây cảnh, tôi thích viết lách. Với anh Nguyễn Đức Lộc và Lương Văn Nhơn tôi không rõ sở thích của 2 anh nầy. Còn anh Nguyễn Văn Bài và Nguyễn Văn Đước đã mồ yên mã đẹp từ lâu. Đó là 6 anh em chúng tôi cùng khóa 3 CĐSPKT Ban Kỹ Nghệ Họa, trong số nầy có 4 người từng làm Hiệu Trưởng, người trước nhất là anh Lương Văn Nhơn, Hiệu Trởng THKT Kiến Hòa, người kế là Nguyễn Văn Đước, Hiệu Trưởng THKT Tây Ninh, người kế là anh Trịnh Như Tích và người sau chót là tôi.

Trong khi anh Tích chở tôi đi, dọc đường tôi đã kể cho anh nghe, tôi tin con người có số mạng, từ việc tôi đi sang Mỹ định cư năm 1991 thuộc diện HO, mặc dù tôi đi Học tập cải tạo có 2 năm 2 tháng 20 ngày. Việc tôi làm Hiệu Trưởng cũng vậy, tôi đã từ chối với ông Giám Đốc Nha Kỹ Thuật Học Vụ Lý Kim Chân không làm Hiệu Trưởng Trường THKT Kiến Hòa năm 1970 thay anh Nguyễn Văn Hoa được du học ở Hoa Kỳ. Năm 1974, từ chối với ông Nguyễn Minh Hoàng Phó Giám Đốc Nha Kỹ Thuật Học Vụ để thay Kỹ sư Thịnh làm Hiệu Trưởng THKT Gia Định. Cuối cùng tôi nhận đề nghị của anh Phạm Văn Tài, được ông Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa Giáo Dục ký ngay Nghị Định bổ nhiệm chính thức, chớ không phải là Sự Vụ Lệnh tạm thời.

Vì tôi không dùng bữa cơm, nên chị Tích gửi cho tôi mang về nào là xôi vò, nào là gỏi và thức ăn khác, tôi không dám từ chối tấm lòng tốt của chị.

Gia đình anh Tích và gia đình tôi còn có chung kỷ niệm, có một thời gian vào khoảng năm 1971, chúng tôi cùng ở trọ trong khu nhà của ông Đại Úy Lê Thế Ngọc khu chùa Quản Tám, đường Ngô Tùng Châu Gia Định.

Khi tham dự Hội Ngộ ở Santa Ana, Ngô Đình Học và tôi đã gặp nhau, nên khi tôi đến San Jose, Học mời tôi đi ăn, nhưng sau đó học hẹn đến Thứ Bảy 8-6-2019, sẽ rước tôi đi ăn vào buổi tối, để có Ngô Đình Duy em của Học cùng tham dự. Duy không có học với tôi, chỉ là học sinh Cao Thắng, quen biết nhau trên Mạng do biết Học có học với tôi.

Sau khi anh Tích đưa về, nghỉ một chút thì Học đến nhà Dĩ - Phượng rước nhà tôi và tôi đi đến nhà hàng Di Lặc, chờ một chốc Duy mới đến, vì đi làm nên đến trễ.

Trước khi ăn, Duy chụp cho chúng tôi vài tấm ảnh.


Rồi Duy nhờ người của nhà hàng Di Lặc, để chụp ảnh có Duy làm kỷ niệm với chúng tôi.


Sau bữa ăn, Học hẹn ngày mai sẽ mang cho tôi 1 cái USB trong đó có tất cả ảnh Học chụp trong Hội Ngộ THKT Cao Thắng ngày 26-5-2019 và ảnh Duy vừa mới chụp tại nhà hàng nầy. Hôm trước, khi tôi viết bài về Hội Ngộ, không có tấm ảnh nào, sau đó tôi lấy ảnh do anh Đào Công Minh đưa lên Mạng, lại có đường dẫn đến hình ảnh của Học, nhưng đường dẫn sai, tôi không vào được, nên tôi liên lạc nhờ Học chuyển hình cho tôi. Vì vậy Học chuyển tất cả hình sang USB cho tôi.

Chúng tôi mãi mê trò chuyện, nên là thực khách ra về sau cùng của nhà hàng Di Lặc hôm Thứ Bảy đó. Học đưa chúng tôi về, còn Duy đi xe riêng. Lần nầy trông Duy có vẻ đen và gầy chứng tỏ công việc khá cực nhọc, mấy năm trước Duy làm việc tại San Diego, nhưng xa gia đình. Duy bỏ việc dưới đó trở về gần gia đình,  tiện việc cần chăm sóc đứa con có bệnh, Duy bị thất nghiẹp một thời gian. Nay có việc làm, sống gần gia đình là điều đáng mừng cho Duy.

Ngày Chủ Nhật 9-6-2019, sau khi đi châm cứu về Dĩ Phượng đưa chúng tôi đi viếng chùa Di Lạc, chùa có đất rộng, nhưng xây cất thu gọn, có Chánh điện, Đông lang, Tây Lang và Cổng tam quan vây kín, nên có vẻ ấm cúng.


Chánh điện thờ phượng trang nghiêm. Phía trước có tượng Phật Di Lặc, chung quanh chùa có nhiều tượng Quán Thế Âm, mỗi tượng là một vị thế khác nhau. Tôi thấy có vài Phật tử, hai tay cầm hương đi chung quanh chùa, cứ đến mỗi tượng đứng trang nghiêm xá, rồi đi đến tượng kế tiếp.


Buổi chiều tại nhà Dĩ - Phượng, Học mang đến cho tôi cái USB 32GB, trong đó hình ảnh chứa hơn 29 GB chỉ còn tróng có 55.7 MB mà thôi. Học ngồi nán lại, giải thích cho tôi về cách sử dụng Bộ Gõ Winvnkey và đã tải cũng như cài đặt Bộ Gõ nầy vào cái Dell Inspiron 10” của tôi.

Trong khi đó cô Phỉ Cúc được con trai chở đến để gửi cho con gái tôi một ít trái cây như Mít và Cherry.

Sau đó cô Phỉ Cúc và con trai về trước rồi Học về sau.

Ngày Thứ Hai 10-6-2019, Dĩ - Phượng bận không thể đưa chúng tôi đi châm cứu nên tôi đã nhờ Nguyễn Đình Đông giúp dùm.

Sau khi châm cứu, chúng tôi đến Grand Century Mall uống cà phê. Hôm qua cũng như hôm kia, tôi gọi Nguyễn Vũ Hoàng Cương mấy lần nhưng không được, hôm nay, tôi gọi Cương bắt máy nên tôi mời Cương ra uống cà-phê trò chuyện, tôi hỏi về việc Cương lập gia đình và sang Mỹ, Cương cho biết vợ Cương cũng là thành viên GĐPT, quen biết nhau trên Mạng rồi đi đến hôn nhân. Cương sang đây đã 7 tháng, đã có bằng lái xe, đã có việc làm, Cương làm ở nhà hay Thư viện hoặc ở quán Cà-phê. Nói chung là nơi nào có WiFi để truy cập trên Mạng.

Tông và Đông trong cửa hàng Ca-phê tại Grand Century Mall

Sau đó, Đông mời đi ăn trưa, chúng tôi kéo nhau đi tìm một lúc thì đến nhà hàng Green Lotus nằm xa phía trước bên tay trái Grand Century.

Tại nhà hàng nầy, chúng tôi đã ăn vài lần, nhưng có món mì vịt tiềm là ngon hơn cả, chúng tôi với Đông ăn mì vịt tiềm, còn Cương ăn Bún Huế rồi ăn chè Sâm Bổ Lượng. Sau khi dùng bữa trưa xong, chúng tôi chia tay với Cương. Đông đưa chúng tôi về nhà Dĩ - Phượng.

Cương, Đông, Kimchi, Tông

Đến 6 giờ Dĩ - Phượng đưa chúng tôi ra phi trường San Jose, từ đây chúng tôi đáp chuyến bay đi Los Angeles. Tạm biệt tất cả thân nhân, thân hữu, đồng môn hẹn ngày tái ngộ.

Do tại San Jose máy bay bị hoãn chuyến nên đến Los Angeles trễ, may mà chuyển cảnh hộc tốc mới kịp chuyến bay về Louisville. Đáp xuống phi trường lúc 6 giờ sáng ngày Thứ Ba 11-6-2019, chấm dứt một chuyến sang California đầy ấp tình nghĩa Thầy, trò với Thân nhân và thân hữu đáng ghi, đáng nhớ.

8664190619